Ngày xưa bà hát ầu ơ
Ru cho bố ngủ tuổi thơ quê nhà,
Lời ru ấm giọng dân ca
Đọng trong hồn bố, lan ra cuộc đời,
Để nay bố được thành người
Biết đau khổ, biết vui cười thế nhân.
Quê ta đất chật người đông
Cái nghèo khó cứ chất chồng bên nhau,
Ăn thì bữa cháo bữa rau
Một thời của bố quặn đau vô cùng!
Lớn lên đi giữa mênh mông
Bố mới thấy hết nỗi lòng bà ru…
Ngày nay vắng tiếng ầu ơ
Các con có biết đâu bờ nhớ nhung?
Nguyện lòng bố quyết kiên trung
Đem lời ru mãi đi cùng các con!
Làm người một dạ sắt son
Thủy chung đạo nước, vẹn tròn đời tư,
Cuộc sống chẳng đẹp như mơ
Các con phải viết nên thơ cuộc đời!
Sống sao cho đáng làm người
Sáng trong một ánh sao trời thế gian
Quê hương, đất nước muôn năm
Các con nhé hãy sống bằng trái tim.

Năm 1996
Ngô Diệu Hiền (Ngô Văn Hiền)
(Rút trong Tập THƠ NGÔ DIỆU HIỀN – NXB Lao Động 2005)


